Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

phần đầu kịch bản "Come back" :-"

à góp ý nhiệt đi. Văn bạn dốt lắm, đang cố để viết sao cho các bạn dễ hình dung ra nhất :">
---

"giờ tôi phải làm gì?"
Lời nói cuối cùng của một cậu "học sinh" 21 tuổi thi trượt đại học lần thứ 3. Sau câu nói đó, từ trên đỉnh cầu, cậu thả mình xuống dòng sông Hồng chảy xiết.
Mở mắt ra, cảnh vật thiên đường không như cậu tưởng, nó nhỏ bé, giống như một túp lều tranh, với những đồ dùng sinh hoạt đơn sơ, mộc mạc. Không, cậu nhận ra rằng cậu vẫn chưa chết, cậu đã không làm được cả điều cuối cùng mình muốn trong cuộc đời. Cậu vẫn còn sống. Sống trong một ngôi nhà bé nhỏ có mái bằng rơm, có cả một cái kệ tủ với chiếc ảnh thờ nho nhỏ. Ảnh thờ một chàng thanh niên.
Có người bước vào, đó là một ông cụ với chiếc nón lá rách nát đội trên đầu, bộ đồ ông cũng vậy, đầy những miếng chắp vá. Nét mặt ông cụ có vẻ gì đấy khiến cho người đang ngồi nhìn ông lúc này cảm thấy dễ chịu hơn. Chỉ là dễ chịu hơn đôi chút. Cậu thanh niên gắt lên với một lão già, một cách yếu ớt:
-Tại sao..tại sao ông cứu tôi?
Ông cụ quay ra nhìn cậu, vẫn cái vẻ mặt dễ chịu ấy, đan xen một chút ngạc nhiên. Cười khẩy, ông quay đi, cúi xuống cất những vật dụng kiếm sống của mình, vừa nói:
-Tôi không thừa hơi đến như vậy.. - ông dừng lại một lúc, tay ông rót chè ra 2 chén nhỏ, vừa rót vừa nói tiếp - Nhưng thật khó chịu khi có ai đấy nằm ngay ở vườn nhà mình, phải không?
Cậu thanh niên nhận chén nước từ ông cụ, cậu nhìn xuống tấm chăn mỏng trên người mình. Ông cụ tiếp tục cười khẩy:
-Cả đêm cậu cứ run rẩy như con cầy sấy vậy, khiến ta chẳng thể ngủ được. Cũng may miếng vải đó giúp cậu bớt miệng đi một chút.
Cậu ngơ ngác người, "cả đêm?" cậu đã ở đây bao lâu rồi? cậu đã từng chết chưa? những suy nghĩ như vậy khiến cậu chú tâm đến nỗi khi cậu tỉnh lại, chén nước đã rơi đổ ướt người mình. Tay cậu còn đang vơ tìm cái gì có thể lau thì ông cụ tiến tới, cầm chiếc khăn xấu xí, giống như một chiếc giẻ, chiếc giẻ sạch sẽ, lau cho cậu như một người mẹ chăm sóc cho đứa con mình. Nhìn vào khuôn mặt cậu, ông cười mỉm như một phản xạ, nói như buột miệng...
-Nếu nó còn sống...
-Sao? - Cậu thanh niên ngơ ngác hỏi..
-À - Ông cụ giật mình, như thể hồn vừa trờ lại xác, ông nói gấp hơn bình thường - Không.. không có gì. - Ông rụt chiếc khăn lại rồi quay đi, vắt nó ngay giữa nhà, rồi treo lên nơi mà ông đã lấy nó xuống.
..

(còn nhiều nữa :-")

13 nhận xét:

  1. Hơi dang dở nên k bik nhận xét thế nào :-?

    Trả lờiXóa
  2. giẻ chứ không phải rẻ :-w up hết đê :-www

    Trả lờiXóa
  3. uhm tại lâu k viết từ giẻ =))) quên mất. viết đã mới up đc chứ :-"

    Trả lờiXóa
  4. riêng chỗ này t ước chừng tầm 6 trang ( thu gọn hết mức ) :((((( có thể còn hơn
    đã tượng tượng ra rồi . cơ mà kiểu truyện ngắn thì thường giới hạn câu đối thoại và cảnh :((

    Trả lờiXóa
  5. ờ ờ ờ :-wwww đưa đây mau :-wwww

    Trả lờiXóa
  6. grào!!!!!!!! om lâu quá !!!! :"<

    Trả lờiXóa